Đăng bởi: baocaosushop | 09/04/2009

Sex is zero ?

Hai câu chuyện về tình dục “thoáng” ở người trẻ 9x với những mảng màu khác nhau; dù chắc chắn đó không phải đại diện cho một thế hệ nhưng đó là một góc hiện thực. Với giới trẻ hôm nay, “chuyện ấy” có còn là “chuyện nhỏ” như tiêu đề của một bộ phim?

https://i1.wp.com/phununet.com/Tintuc/ImagesTinbai/20094/%5B0904200908083923357%5D.jpg
“Làm sao thoát khỏi sex?”

Xã hội ngày càng hiện đại, quan niệm về tình dục, tính dục ngày càng thông thoáng hơn. Nhưng không chỉ riêng tôi mà rất nhiều bạn trẻ khác như tôi đều có cảm giác: chúng tôi đang bị sex bủa vây hàng ngày hàng giờ!

Tôi – một cậu học sinh cấp 3 hằng ngày vẫn đạp xe tới trường và chơi với tất cả các bạn trong trường, rất hòa đồng. Tất nhiên, tôi là một cậu học sinh trong sáng, vô tư, chưa tưng ôm hôn một người bạn khác giới nào, chưa từng có người yêu, và tất nhiên chưa từng biết đến sex.

Trong suy nghĩ của tôi, khái niệm về tình yêu rất lãng mạn, nó xa xăm huyền ảo mà tôi chưa dám nghĩ tới. Tóm lại là tôi theo chủ nghĩa “nói không với tình yêu tuổi học trò”.

Báo chí, dư luận bây giờ, hễ cứ nhắc đến thế hệ 8x, 9x là họ nghĩ ngay đến “sống thử, yêu thử”, đứa nào cũng từng xem phim sex và trot dại đôi lần. Tôi không hoàn toàn phủ nhận điều đó nhưng tôi muốn, tôi tha thiết được kêu oan cho bản thân và cho bạn bè tôi – những cô cậu học sinh còn trong sáng. Nhưng cứ hễ ra khỏi nhà là chúng tôi bị sex bủa vây, bị ám ảnh bởi sex.

Bạn đang đi trên đường, tâm trạng của bạn sẽ thế nào khi thỉnh thoảng “vèo” qua bạn là vài cô gái mặc áo thiếu vải hết mức, khoét sâu đến tận “rốn” và những chiếc quần trễ đến tận nơi…cần che đậy nhất! Những cô gái ấy, tất cả những gì không cần hở, không nên hở lại đã hở ra mất rồi. Bạn không thể không “xao xuyến”?

Rồi qua những con phố vốn được mệnh danh là “đại lộ tình yêu”, những công viên, quanh hồ…tất cả đều nơi diễn ra những cảnh tượng trai gái vồ vập, ngấu nghiến nhau giữa thanh thiên bạch nhật. Thú thật là có lần tôi đã nhìn thấy một đôi trai gái “thọc” tay vào quần của nhau ngay trên phố.

Đọc trên mạng, tôi cảm thấy ngượng thay cho trào lưu “ra đường không lót” của một số bạn nữ tuổi teen (trào lưu này có nghĩa là sẽ không mặc đồ lót, sẽ mặc những chiếc áo cổ sâu và quần cực trễ)

https://i0.wp.com/images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantt/thang4.2008/tre2804008.jpg
Rồi tôi vào blog của các bạn cùng tuổi, tôi giật mình vì những tấm hình avata bốc lửa, khoe “hàng”, những bài entry thấm đẫm bi thương chia lìa kèm những tấm ảnh minh họa “khêu gợi, kích dục” của chủ nhân blog. Có những bạn mới chỉ 13, 14 tuổi…nhưng đã rất kinh nghiệm trong “chuyện ấy”.

Trong lớp, tôi ngồi cạnh một bạn nữ. Cô bạn này nổi tiếng ăn chơi và được đặt biệt danh là “sexy girl”. Sở thích của cô ấy là mặc những chiếc áo thật sâu xuống ngực, đã vậy lại hay nằm bò ra bàn và trườn qua tôi để trêu một bạn gái khác. Nhiều lần, dù không muốn, không cố ý, đôi mắt tôi đã phải dừng lại ở khuôn ngực “nở nang” của cô bạn.

Những lần đầu tiên, tôi còn thấy ngượng ngùng, xấu hổ chứ về sau, tôi chỉ muốn lật tung áo của cô bạn ấy lên để ngắm nghía và được “chạm” vào bộ ngực phập phồng của cô ấy. Tôi có phải là một thằng đểu? Nhưng trong hoàn cảnh của tôi, thằng đàn ông nào mà chả như thế, huống chi là một cậu trai mới lớn đầy tò mò như tôi?

Đấy là tôi – dù không muốn, không có ý định hay ham muốn tình dục nhưng lại ngẫu nhiên trở thanh nạn nhân bất đắc dĩ của sex. Cho dù, sự “khoe hàng” của các cô gái theo mốt thời thượng ấy là không trực tiếp.

Có thể khi đọc những dòng tâm sự này, bạn sẽ khuyên tôi là thằng đàn ông phải có bản lĩnh để vượt qua cám dỗ ham muốn chứ. Hay là nhắm mắt làm ngơ coi như chưa thấy gì? Tôi cũng là con người mà.

Và cũng chính là một người bình thường, một người đang lớn nên tôi không thể thoát khỏi những ám ảnh “ma mãnh” của sex ra khỏi tâm trí mình được. Và đêm đêm, tôi vẫn tự mình thoát khỏi sự hành hạ của những cơn “mộng tinh” một cách khó khăn và ám ảnh.

Liệu tôi có thể trở thành người đàn ông bình thường khi đến tuổi lập gia đình? Nếu cuộc sống có những cảnh tượng sex hãi hùng ấy, giấc mơ của tôi sẽ khác, ít ra là tôi không phải gồng mình lên suốt đêm như thế!

Bởi thế, cho dù báo đài có đưa tin có bạn trai hay nam thanh niên nào, thậm chí là cả người già phạm tội hiếp dâm, tôi cũng lên án, căm giận và oán trách như dư luận xã hội. Nhưng ở một khía cạnh nào đó, tôi cảm thông, chia sẻ được với họ.

Biết đâu họ cũng là nạn nhân của sex giống như tôi, và vì một phút yếu lòng, không bản lĩnh, không kiềm chế được bản thân, điều gì sẽ xảy ra…?
Sau lỗi lầm có những điều an ủi

“Em làm callboy được khoảng 9, 10 tháng, từ khi thi xong đại học cho đến khi… bị người nhà phát hiện. Bạn của chị em tình cờ thấy hình em trên một website, ở đó là một chuỗi ảnh kèm theo vài thông tin vắn tắt về người trong ảnh để “khách” chọn.
Ngay lập tức, chị em gọi điện, rào rào chửi mắng. Em sợ hãi kinh khủng khi chị em suýt ngất vì sốc quá. Em đã nói dối hình em post lên blog rồi người ta tự ý lấy rồi lôi em vào cái diễn đàn bẩn thỉu kia, chứ không phải em làm… “trai”.

Nhưng một người bạn chị đã gọi điện để “thử”, số điện thoại rành rành của em, còn chối cãi vào đâu được?!

Người khách “thử” bạn chị em ấy, em không nhớ là “khách” thứ bao nhiêu của em, có lẽ cũng chỉ khoảng mười người thôi. Khi nào em hết tiền mà người ta gọi điện tới thì em mới… gật đầu. Có những tối em không về nhà, đến bây giờ chị em mới hiểu tại sao.

Nhưng không phải ai em cũng “đi”. Có người gặp, hẹn,  nhưng em phải cao chạy xa bay. Nhưng gặp người đẹp trai, tỏ ra có học thức, cuốn hút… em cũng thấy “yêu” người ta và muốn gặp lại. Hai lần, ba lần gặp gỡ… cho đến khi vì lý do nào đó, họ chủ động tuyệt giao thì em lại thấy cần họ và nghĩ có khi mình “nghiện” sex mất rồi.

Chị gái ngăn chặn, ra lệnh em phải tuyệt giao với tất cả, thay số điện thoại, xóa nick chat và chỉ dùng máy tính của chị… Từ một sinh viên năm đầu tiên, em trở thành người ít nói. Khoảng hai tháng sau khi bị phát hiện, em gần như chỉ còn một, hai người bạn thỉnh thoảng gặp lại trong giới. Đó là những người bạn tốt mà em có. Bạn tốt với em đã từng hiếm hoi hơn “bạn tình”.

Bây giờ, dù thế nào cũng không thể bao biện rằng vì gia đình quá nuông chiều hay bỏ mặc mình. Nếu nuông chiều hay bỏ mặc thì em phải biết lấy đó làm cơ hội tốt khi mình có nhiều thời gian để học hành tử tế chứ. Em đã thực sự có lỗi khi đã làm chuyện “động trời”, qua mặt chị mình, ích kỷ, ăn chơi quá đà với sự cho phép của gia đình.

Nhưng đôi khi em chợt nghĩ, nhờ có vấp ngã này mà chị em đã hiểu em hơn, bộc lộ được những điều mà em không dám nói ra. Tất nhiên chị cũng chẳng dám nói cho gia đình biết em từng làm “trai”, nhưng dần dần, qua cơn sóng gió, chị hiểu hơn về câu chuyện giới tính của em, nó cũng như bao người khác. Cái sai của em là sự buông thả, nhưng còn may là em chưa trượt quá dài…

Chị an ủi: “Em đã từng có lỗi, nhưng điều ấy qua rồi. Em không thay đổi được bản chất con người mình nhưng em có thể thay đổi được việc từ nay không bao giờ nói dối chị nữa. Nếu em quen với việc nói dối thì đó là điều chị thấy đau nhất”.
Em hiểu, em đã được an ủi là có một người chị để chia sẻ như một người bạn có thể hiểu mình…”

Mua bao cao su và chất bôi trơn tại đây


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: